Tôi đang ở đâu thế này? Tấm bảng kia ghi gì cơ? “Địa Ngục.”
Giọng ai vang lên: “Tên béo kia, còn mắt nhắm mắt mở gì nữa! Vào trầu Diêm Vương ngay!”
Tôi bước qua cảnh cổng, vào sảnh lớn. Một ông lão mặt đen xì ngồi trên chiếc ghế to tướng giữa gian nhà, tay lật cuốn sổ. Ông hỏi: “Nhà ngươi phạm tội gì mà xuống đây sớm vậy? Số nhà ngươi tới bảy hai tuổi mới chết cơ.”
Tôi thưa: Tôi đã chết rồi sao?
Ông lão nói: Đúng vậy.
Tôi nói: Tất cả là tại con chim chết tiệt.
Ông lão nói: Hãy kể cho ta đầu đuôi sự tình.
Tôi bắt đầu kể:
Cách đây chục năm, cha mẹ tôi mắc bệnh hiểm nghèo nên lần lượt qua đời, để lại cho anh em tôi một căn nhà năm gian và vài mảnh ruộng vườn. Sau khi cha mẹ mất, tôi là anh lớn trong nhà nên cáng đáng mọi công to việc lớn, thằng em còn nhỏ tuổi nên không phụ giúp được gì nhiều. Khi tôi lập gia đình, vì muốn mang lại cho gia đình nhỏ tương lai điều kiện tốt nhất nên tôi đã thương thảo với thằng em rằng tôi và chị dâu nó sẽ sống trong ngôi nhà này, còn thằng em thì xây một ngôi nhà nhỏ hơn ở mé ruộng ngoài bờ đê để nó tiện trông coi ruộng vườn. Thằng em tôi vui vẻ đồng ý. Tới khi nó lấy vợ thì vợ chồng nó vẫn sống tại ngôi nhà nhỏ đó.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa. Một ngày đẹp trời tôi được hàng xóm loan tin là nhà thằng em tôi phất rồi. Giờ giàu có lắm. Tôi mới tò mò ra thăm nhà nó, được nó kể lại rằng năm nay cây khế ở góc vườn nhà nó sai trĩu quả. Vợ chồng nó vẫn định hái khế đi bán để lấy tiền đong gạo, nhưng bỗng dưng một ngày có một con chim lớn tới ăn và làm rụng rất nhiều khế. Nó nói với chim là chim đừng ăn nữa, để nó còn có khế đi bán, thì con chim trả lời bằng tiếng người rằng:
Ăn một quả
Trả cục vàng
May túi ba gang
Mang đi mà đựng
Vợ chồng nó cũng chằng biết thực hư như nào nhưng vẫn làm theo lời con chim đó. Mấy hôm sau con chim lại tới ăn khế, ăn xong thì bảo thằng em tôi trèo lên lưng. Chim bay rất xa, qua rất nhiều sông sâu bể lớn, thì cuối cùng tới một hòn đảo chất đầy vàng. Chim thả thằng em tôi xuống cho nó nhặt bỏ đầy túi rồi lại đưa nó về lại nhà. Từ đó nó giàu lên trông thấy, có của ăn của để.
Nhà tôi cũng không dư giả gì nên tôi rất muốn được sung túc như vậy, hơn nữa lại không muốn xin xỏ thằng em nên tôi có đề nghị với nó rằng chúng tôi đổi nhà một thời gian. Vợ chồng tôi sẽ ra ở căn nhà nhỏ và trông coi ruộng vườn, đặc biệt là cây khế. Tôi ở đó được một năm, ngày ngày chăm bẵm cây khế, thì cũng tới ngày khế ra quả. Vợ chồng tôi mong ngóng con chim tới. Một ngày chim tới thật. Tôi nói với chim đúng những gì em tôi nói khi trước. Chim cũng kêu lại y như vậy. Vợ chồng tôi mừng rỡ, đi may túi. Vì cũng có một chút mong muốn tích luỹ, vợ chồng tôi may một cái túi to to chút. Ngày hôm sau chim lại tới ăn khế, sau đó cõng tôi trên lưng và cũng chở tới đảo ngoài khơi xa như em tôi nói. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy nhiều vàng bạc châu báu tới vậy, tôi loá hết mắt. Tôi cố nhét thật nhiều vào túi vì đây là cơ hội chắc chỉ tới một lần trong đời. Con chim đáng ghét cứ giục tôi nhanh lên, nhưng tôi còn phải lấy thêm nữa. Một hồi rồi cũng xong, tôi buộc túi và khệ nệ bước lên lưng nó. Chim mất khá lâu mới cất cánh được, nó cứ bay chao đảo. Chẳng hiểu là cái giống gì nữa. Mấy lần nó liệng khiến tôi suýt rơi xuống biển. Nó bảo tôi vứt bớt vàng đi. Đường nào mà tôi nghe nó. Tôi quát con chim rằng mày phải biết điều mà bay cho tử tế vào. Đúng lúc ấy một cơn gió mảnh thồi ào tới. Tôi rơi xuống biển cùng túi vàng quý báu. Và giờ thì tôi ở đây.
Ông lão nói: À vậy ta hiểu ra rồi. Thế thì số trời cũng không cứu nổi nhà ngươi.
Tôi chẳng hiểu gì. Hỏi ông lão có cách nào cứu tôi một mạng không? Tôi sẽ cho ông một nữa số vàng kiếm được.
Ông lão chẳng nói chẳng rằng phất cái quạt mây trên tay. Hai lên lính gác mang tôi đi, cổng Địa Ngục khuất dần…
Viết theo lời mời của Cây Táo: Kể lại một câu chuyện cổ tích dưới góc nhìn lời kể và góc nhìn của một nhân vật phản diện. Hãy làm rõ suy nghĩ, cảm xúc và lý do tại sao nhân vật phản diện lại có những hành động như vậy. (24/12/2025)
Nguồn ảnh bìa: Eva.vn






